Trưa một ngày Tây Bắc .Sau bữa cơm Người đàn Ông trung niên đọc tờ báo .Đọc xong Ông quẳng tờ báo xuống. Biết ngay mà- Giết người thì nguyên nhân vẫn chỉ một là tình hai là tiền. Xưa nay vẫn thế.
Nhưng thủ phạm lại là Đứa có học thức,lại sắp làm nhà giáo, Nói thế nào nhỉ? Đạo đức của con người nay xuống cấp quá…
Cũng may cho “Tay” Công an phường là người yêu mới của cô sát nhân này..chưa cưới cô này về làm vợ chứ không... Có ngày nó kề dao vào cổ chồng
Đúng là xã hội hiện đại,lai căng,nhiều cái du nhập từ ngoài vào.
Người đàn Ông trung niên bỗng nhớ câu nói của Đặng tiểu Bình người bên Trung Quốc “Mở cửa thì ruồi vào”
Rõ là thế
Hàng ngày ra đường Ông gặp bọn” Nam thanh Nữ tú”,đi xe máy “đèo hai đèo ba”,”nhe răng nhăn nhở đánh võng” giữa đường Ông cũng nhìn thấy chúng trong những quán bia “ăn nói cười hô hố…”
Ông biết mấy nhà nọ có “mấy đứa con lớn …ngều ngễu” nhưng cứ “ềnh ễnh” nằm chờ bữa cơm do cha mẹ chúng nấu .Bởi chúng nghĩ việc nuôi chúng là trách nhiệm của Bố Mẹ nó..chúng mặc nhiên thừa hưởng
Thế mà chúng nói chuyện xã hội,chuyện đạo đức nghe hay lắm..mê lắm
Không Tin cứ thử vào Google search những từ như sống đẹp,yêu đẹp xem chúng viết mà xem. Rất nhiều đứa đạo đức giả. Giống như : gỗ xấu sơn màu hoặc đánh véc ni,hoặc bả ma tít ở ngoài cho khỏi thấy cái xấu.
Những người có tuổi như ông đọc tờ báo này cũng bàn ra tán vào vào về gia đình nhà con bé kia…Bố mẹ nó là “Nhà giáo” mà không biết dạy con.
Nhà ấy chắc đau lắm-tự nhiên “nổi tiếng”
Thôi cái gì cũng có “giá” của nó .Một mạng người chết đi..cho thiên hạ biết một người không đáng làm cô giáo..Đắt nhỉ?
Ừ đắt ! Dân mình vẫn quen thế.

1/ Mấy đứa bé học sinh chết ở bến đò chôm lôm trên sông cả-Thế là có cây cầu treo
2/ Hơn bốn chục mạng người chết ở bến đò Quảng hải- Quảng bình Cái cầu đang dừng thi công vì thiếu vốn lại được làm ngay
3/ Một mạng người trên xe lexus làm người ta kinh hãi vì đạo đức “giới trẻ” đương xuống cấp.(mà là của một người trong Môi trường sư phạm)
Đau thật !
Thôi bực thì viết ra đây cho nó nhẹ lòng. Biết đâu có đứa nào như con bé kia nó “đương u u mê mê” thì tỉnh lại cho Bố mẹ nó nhờ và đỡ xấu hổ với làng với xóm.
Quẳng cái bút. Bác kỹ sư mặc quần áo ra công trường
Trời nóng ngột ngạt – oi bức chỉ thấy bụi đỏ quạch
|